Hiểu rõ bản chất căn bệnh, Hồng Ngọc suy nghĩ tích cực về sức khỏe của chồng và con gái dù không tránh khỏi lo lắng trong ngày đầu họ dương tính nCoV.

– Điều gì đã giúp chồng chị – anh Thomas Tâm Nguyễn – hồi phục sau một tuần cách ly tại nhà và tự điều trị Covid-19?

– Thật sự con virus này không đáng sợ như chúng ta nghĩ. Nó mạnh hay yếu tùy vào cơ địa từng người. Quái lắm! Có những người bị rất nặng nhưng có người khác lại bị nhẹ và sớm khỏi.

Bí quyết trị bệnh cho anh Tâm chẳng có gì ngoài ăn và ăn. Khi biết chồng mắc Covid-19, tôi đã tìm hiểu thông tin và hỏi kinh nghiệm từ những người xung quanh. Họ khẳng định rằng việc bổ sung dinh dưỡng liên tục là thực sự cần thiết nếu không muốn bị virus tấn công. Vậy nhưng khi bị bệnh, người bệnh sẽ mệt mỏi, thậm chí không ăn nổi. Anh Tâm luôn cố gắng ăn tất cả những món tôi nấu hoặc uống sữa. Tôi nghĩ nếu người nào không thể ăn thì phải uống sữa bổ, loại dành cho người ốm nặng.

May mắn anh Tâm có sức đề kháng tốt. Hồi trước anh siêng tập luyện còn hiện tại hay chạy bộ cùng lũ trẻ. Anh không có bệnh lý nền và đã bỏ thuốc lá được sáu tháng nên khỏe hơn. Hiện anh đã có kết quả âm tính nCoV sau khi xét nghiệm lần một.

Chồng ca sĩ Hồng Ngọc âm tính nCoV sau một tuần điều trị.

Chồng ca sĩ Hồng Ngọc âm tính nCoV sau một tuần điều trị.

– Chị nấu cho chồng con những món nào để giúp họ có sức chống chọi bệnh tật?

– Mỗi ngày năm cữ, tôi bưng đến trước cửa phòng anh một mâm có món chính, trái cây hoặc nước ép hoa quả. Tôi thay đổi linh hoạt từ cơm, cháo đến bún phở cho anh đỡ ngán nhưng chắc chắn hầm gà, hầm xương nấu cháo vẫn dễ ăn và dễ tiêu nhất.

Một mình tôi nấu nướng phục vụ cả nhà, nấu xong lại chia khẩu phần và chạy quanh các phòng. Con gái tôi cũng mắc Covid-19 nhưng trẻ con thường nhẹ hơn người lớn, thậm chí không có triệu chứng. Con trai tự cách ly trong phòng.

– Việc trị bệnh tại nhà của anh Tâm diễn ra thế nào?

– Một ngày hai lần, anh xông bằng thuốc mua theo đơn kê sẵn kết hợp sả, gừng và tỏi. Tôi theo dõi camera liên tục để hễ chồng có dấu hiệu lạ sẽ lập tức gọi cho bác sĩ xin tư vấn. Một số người mách tôi dùng các loại thuốc để xử lý tình huống khẩn cấp cho chồng, nhưng tôi không tự ý cho anh uống mà đều hỏi qua ý kiến bác sĩ.

Bác sĩ dặn nếu anh nhức đầu hoặc ớn lạnh sẽ uống thuốc Tylenol. Ở Mỹ, hầu hết người mắc Covid-19 đều uống thuốc này. Thuốc có loại ban ngày và ban đêm, khoảng bốn tiếng uống hai viên. Ngoài ra anh Tâm dùng thêm vitamin D3, vitamin C… Tôi chú trọng việc cho anh súc miệng nước muối và xịt mũi. Điều quan trọng hơn cả là liên tục uống nước. Mỗi ngày anh uống 2-3 lít nước, 5 ly cam tươi.

Trong nhà tôi có trang bị máy đo oxygen loại kẹp ngón tay. Anh Tâm chủ động đo liên tục, nếu phổi thiếu oxy là cần gọi bác sĩ khẩn cấp. Khi anh thấy ổn và thời tiết ấm, tôi đưa anh ra ngoài phơi nắng để hít thở không khí.

Con gái Hồng Ngọc tự cách ly trong phòng.

Con gái Hồng Ngọc tự cách ly trong phòng.

– Còn phương pháp áp dụng cho con gái tám tuổi của chị – bé Hồng Ân – thì sao?

– Hồng Ân bị nhẹ hơn. Bé tự cách ly trong phòng và vẫn duy trì học online. Hàng ngày, tôi vẫn vào phòng chăm con, giúp bé tắm rửa, đo nhiệt độ, đo oxygen, mang đồ ăn… Thỉnh thoảng, tôi chỉ đạo con qua camera để bé tự phục vụ một số nhu cầu cá nhân.

– Chị và chồng con giao tiếp bằng cách nào để đảm bảo các quy tắc phòng dịch?

– Khi chăm con, tôi mang hai khẩu trang và thêm miếng che mặt. Lúc đầu tôi chỉ đeo khẩu trang, không che mặt nhưng sau đó nghĩ lại mới thấy cần kỹ càng hơn thế. Tôi luôn tự nhắc “nếu mình ốm thì không ai lo cho chồng và các con” nên bảo hộ cẩn thận lắm. Tôi dành riêng một chiếc áo khoác nilon để mặc mỗi khi vào phòng Hồng Ân còn lúc ở ngoài thì cởi ra và chỉ mang một khẩu trang.

Với chồng, tôi gọi điện, nhắn tin và quan sát camera để kiểm tra anh. Những ngày đầu, tôi nhìn camera gần như 24 tiếng mỗi ngày để nắm được nhất cử nhất động của anh Tâm. Tôi thức trắng mấy đêm khiến chồng rất lo lắng. Anh ấy nói tôi cần ngủ đủ giấc để có sức khỏe chăm cả nhà. Nếu có bất cứ vấn đề gì, anh ấy sẽ gọi điện nên tôi thấy đỡ lo hơn.

Khi không tiếp xúc gần với chồng con, tôi vẫn đeo khẩu trang cả lúc ngủ. Đến bữa cơm, tôi múc một tô to mang ra một góc ngồi ăn hoặc ra sân ăn xong mới vào nhà và đeo khẩu trang lại.

– Theo dõi chồng con hàng ngày lại bận nấu nướng, chị lấy đâu thời gian ra ngoài mua thực phẩm, dụng cụ y tế?

– Trong giai đoạn dịch bệnh, nhà tôi luôn có sẵn nhu yếu phẩm tích trữ. Từ những chia sẻ của mọi người, tôi cũng để sẵn một ít thuốc để phòng xa. Lúc anh Tâm đi xét nghiệm, tôi cũng tranh thủ ra chợ mua thêm rau xanh, gà, bò… Ngoài ra còn thêm mớ sả, chanh, tỏi… chất đống.

Bạn bè mang tặng chúng tôi rất nhiều đồ. Chị gái của anh Tâm cũng giúp mua những thứ còn thiếu. Lúc này tôi cảm nhận tình cảm giữa con người với con người thật đáng quý.

Hồng Ngọc và chồng.

Hồng Ngọc và chồng.

– Tinh thần anh Tâm thế nào trong suốt một tuần đối mặt căn bệnh nguy hiểm?

– Anh ấy có ý chí cao và luôn muốn trấn an tôi. Thấy tôi lăng xăng nấu nướng, chăm sóc, anh không hề tỏ thái độ mệt mỏi hay chán nản gì. Tôi nấu gì anh cũng ăn và nói gì cũng nghe, hễ khỏe hơn một chút là khoe vợ. Những ngày đầu anh ấy đau đầu lắm, dù không nói nhưng tôi hiểu. Giờ thì ổn hơn rồi.

– Còn con gái chị thì sao?

– Bé cứ nói cô đơn quá.

– Về phần mình, chị trải qua những cung bậc cảm xúc nào?

– Có lúc tôi sợ hãi, không rời mắt khỏi camera vì lo chuyện gì đó sẽ xảy ra. Nhưng tôi không bi quan. Nếu tôi suy nghĩ tiêu cực thì anh Tâm sẽ thế nào? Những ngày đầu, tôi mệt mỏi tinh thần vì sống chung căn bệnh và không biết khi nào mình sẽ nhiễm nó. Nhưng chứng kiến sức khỏe anh Tâm dần ổn định, tôi chỉ mong một tuần nữa chóng qua để xét nghiệm lại cho anh ấy và con gái Hồng Ân.

Lam Trà thực hiệ